Forbes Việt Nam số 43: Lãnh đạo táo bạo

screenshot_1©Forbes Việt Nam số 43. Tháng 12.2016

Forbes Việt Nam: Ông đã thực hiện nghiên cứu về lãnh đạo táo bạo mới nhất của mình thế nào?

Joseph Folkman: Một ngày chúng tôi nhận được điện thoại của khách hàng là lãnh đạo của doanh nghiệp có tuổi đời hàng trăm năm chuyên sản xuất và kinh doanh sữa chua. Những năm trước họ làm ăn rất được, nhưng mọi việc bắt đầu thay đổi, họ gặp khó khăn khi sữa chua Hy Lạp xuất hiện với hương vị khác biệt. Ban đầu, doanh nghiệp ấy nghĩ rằng trào lưu rồi sẽ qua thôi, nhưng không phải vậy, họ mất nhiều thị phần. Họ đến gặp tôi và nói họ cần phong cách lãnh đạo táo bạo.
Chúng tôi đã khảo sát về lãnh đạo hiệu quả hơn 15 năm nay. Khi được yêu cầu riêng như vậy, chúng tôi nhận thấy mình đã đo lường được bảy phẩm chất và thấy được ảnh hưởng của nó. Hơn 75 ngàn lãnh đạo đã tham gia vào khảo sát này từ khắp thế giới với 49 câu hỏi về lãnh đạo hiệu quả và họ mất 15 phút để hoàn thiện.

Forbes Việt Nam: Trong nghiên cứu, kết quả nào khiến ông cảm thấy ngạc nhiên?

Joseph Folkman: Nhà lãnh đạo táo bạo sẽ được chắp thêm cánh nếu có được óc suy xét tốt (good judgement), nhưng ngược lại, nếu táo bạo mà lại ẩu tả, hấp tấp, thì là sự kết hợp nguy hiểm. Nếu bạn suy xét tốt, nhưng lại không táo bạo, thì dù bạn thông minh cũng chẳng ai biết bạn cả. Nếu bạn có suy xét tốt và lại táo bạo thì đó là sự kết hợp cực mạnh, và đem lại kết quả tốt nhất.
Một điều ngạc nhiên với tôi liên quan tới phụ nữ. Hầu hết chúng ta khi được hỏi là phụ nữ có mạnh bạo hơn nam giới không, ta thường trả lời là không. Nhưng chúng tôi nhận thấy là khi còn trẻ, nam giới bạo dạn hơn nữ. Nhưng đến độ tuổi 40, có một điều kỳ lạ xảy ra, là nam giới có xu hướng bằng lòng với hiện tại, bảo vệ những gì họ đạt được, nên mức độ bạo dạn có phần giảm xuống, còn nữ giới lại vẫn duy trì được mức bạo dạn hơn và có xu hướng đi lên. Continue reading

Forbes Việt Nam số 16: Vừa học vừa chơi (với Duolingo)

screenshot_11©Forbes Việt Nam số 16

Duolingo quy mô hóa bằng sự đóng góp kiến thức từ cộng đồng và ứng dụng thành phần game để thu hút người học ngoại ngữ. Công ty này vừa ra mắt chương trình dạy ngoại ngữ bằng tiếng Việt tháng 8.2014. Forbes Việt Nam trao đổi với Luis von Ahn, 35 tuổi, thuộc khoa Khoa học máy tính thuộc ĐH Carnegie Mellon (Mỹ), cha đẻ của ứng dụng:
Forbes Việt Nam: Yếu tố game được ứng dụng trong Duolingo thế nào?
Luis von Ahn: Học hành là điều mà chúng ta luôn mong muốn làm được trong cuộc đời mình. Nhưng với nhiều người, việc học có thể rất tẻ nhạt và khó khăn. Chúng tôi nỗ lực thử mọi thành phần của game trong Duolingo để giúp người học học nhanh hơn, học lâu hơn và học thường xuyên hơn.
Khi thiết bị di động ngày càng phổ biến, lúc rảnh rỗi, con người muốn giải trí hơn nên game trở thành ứng dụng  phổ biến nhất. Biến học tập thành trò chơi cho phép chúng ta vừa sử dụng thời gian rỗi có ích vừa thấy vui vẻ. Continue reading

Phỏng vấn có đạo đức

Nhiều tờ báo và hãng truyền thông có những quy tắc đạo đức nghề nghiệp, đưa ra bản chi tiết những gì phóng viên của họ được phép và không được phép làm. Một nghiên cứu 304 tờ báo cho thấy, 49% có kiểu quy tắc này. Họ đều nhất trí không chấp nhận kiểu hành nghề theo cách nghe lén.

Những nguyên tắc này thống nhất với nhau ở một số điểm, được Hiệp hội các nhà báo chuyên nghiệp của Mỹ định nghĩa là:

1/ Tìm kiếm và tường thuật SỰ THẬT;
2/ HOẠT ĐỘNG ĐỘC LẬP dưới nhiều áp lực;
3/ HẠN CHẾ đến mức thấp nhất thiệt hại cho những ai (những gì) liên quan.

Chẳng hạn, để hạn chế mức thấp nhất thiệt hại cho những ai (những gì) liên quan tới bài viết, hầu hết các tờ báo, truyền hình…sẽ không nói cụ thể danh tính của những nạn nhân bị hiếp dâm hoặc đăng tải những hỉnh ảnh thi thể người bị chết trong một vụ tội phạm hình sự hoặc tai nạn giao thông. Họ sẽ suy đi tính lại khi xâm phạm vào nỗi đau riêng của một gia đình khi gia đình ấy liên quan tới một vụ án khá thông thường. Mặc dù vậy, điều này không hẳn là luôn đúng với những vụ án liên quan tới những người nổi tiếng. Họ có thể cân bằng giữa ảnh hưởng đến cá nhân so với lợi ích mà cộng đồng có thể có được khi đưa thông tin. Ví dụ một vụ tự sát của một em bé 10 tuổi có thể sẽ đem lại những bài học đắt giá cho cộng đồng.

Các quyết định về đạo đức thường được thể hiện thông qua sự cân bằng giữa lợi ích cộng đồng và thiệt hại của cá nhân. Hoạt động độc lập dưới áp lực nghĩa là tránh được các xung đột giữa các lợi ích như viết các bài báo về sự phát triển đô thị khi bản thân người phóng vấn sở hữu các cổ phần trong tập đoàn phát triển địa ốc của thành phố, hoặc nhận những món quà đắt giá từ một tổ chức ruột của phóng viên đó. Hoạt động độc lập tức là từ chối được những áp lực về kinh tế như các tổ chức dọa không đăng quảng cáo trên báo, nếu những vụ bê bối của công ty bị phơi bày trên tờ báo đó.

Những điều này dẫn tới việc “Tìm kiếm SỰ THẬT” là một nguyên tắc liên quan trực tiếp nhất tới phỏng vấn. Các vấn đề dễ gặp phải nhất là:

– LỪA DỐI
– PHẢN BỘI
– BÓP MÉO SỰ THẬT
– VI PHẠM VÀO SỰ RIÊNG TƯ

Lừa dối nghĩa là tiếp nhận các thông tin với lý do không xác đáng. Tìm kiếm sự thật là mục đích cao quý của tất cả những tập đoàn báo chí. Nhưng chúng ta nên theo vấn đề đến mức nào để tìm ra sự thật ấy? Nghe lén các cuộc trò chuyện phiếm của những người nổi tiếng? Nhìn trộm vào phòng ngủ của họ? Lục trong thùng rác của văn phòng để tìm tài liệu? Giả vờ là trợ lý của thám tử để vào được khu vực vừa có vụ án mạng hiện cấm phóng viên tiếp cận? Lấy trộm tài liệu? Và liệu bạn có thể dẫn lời những người nói chuyện với bạn khi họ không biết rằng bạn sẽ dẫn lời họ trên báo hay không? Những câu hỏi này có vẻ thú vị. Chúng ta cùng xem một ví dụ cổ điển. Trong cuốn sách Những người tạo ra ý kiến (Opinion Makers), tác giả William Rivers mô tả về một quan chức chính trị mới được bầu. Ông này từ chối đưa ra những ý kiến quan điểm của mình với báo chí. Một phóng viên may mắn tiếp cận được với ông ở một quán rượu. Họ nói chuyện. Vị quan chức nói một cách thoải mái về các vấn đề và các quan điểm của ông về tương lai. Phóng viên này chỉ để lộ tông tích vào cuối cuộc trò chuyện. Sau khi bài báo đăng, phóng viên đồng ý rằng có vấn đề về đạo đức trong cách tác nghiệp này, nhưng tranh cãi rằng bất kỳ tin tức nào mà vị quan chức thảo luận công khai đều ít có khả năng được xem là bí mật và tránh được tai mắt của báo chí.

Liệu mục đích có biện minh cho phương tiện không? Liệu vị quan chức kia có phải chịu trách nhiệm vì đã nói chuyện với báo chí không? Tùy bạn kết luận.

Có những câu hỏi chính được đặt ra khi chúng ta thảo luận những đề tài dạng này: “Liệu phóng viên có thể có thông tin theo cách khác được không?”

Những năm 1990, ở Mỹ, các cuộc phỏng vấn mà phóng viên giấu máy quay phim bí mật trở nên rất phổ biến trong số các phóng viên truyền hình. Thậm chí, người ta có những giải thưởng báo chí Pulizer dành cho những tác phẩm xuất phát từ cách làm này.

Nhưng ban cố vấn của Pulizer cũng đặt ra những câu hỏi về đạo đức, qua việc đánh lừa người phỏng vấn để họ hiểu sai về tông tích của phóng viên, hay mục đích cuộc trò chuyện, từ đó nói ra những thông tin bí mật.

Hiệp hội các nhà báo chuyên nghiệp tại Mỹ đưa ra một nguyên tắc đạo đức cấm tất cả các máy quay phim lén và giả dạng, trừ phi “vì lợi ích lớn và quan trọng của cộng đồng” mà phóng viên không thể lấy tin theo cách nào khác ngoại trừ theo cách lừa dối này.

(Metzler, K – 1997, Creative Interviewing: The writer’s guilde to gathering information by asking questions, 3rd edition; USA: Allyn & Bacon)

“Trong hầu hết những tình huống, con người có quyền được biết khi nào thì họ đang nói chuyện với phóng viên” (Báo Beaumont Enterprise, Texas)

“Những người chúng ta phỏng vấn nên hiểu rằng họ đang nói chuyện với phóng viên, và những gì họ nói có thể được xuất bản. Chúng ta nên đặc biệt nhạy cảm với những nguồn tin đang bị chi phối bởi nhiều cảm xúc và sự thiếu hiểu biết, những người không quen tiếp xúc với báo chí, và những người không hiểu tầm quan trọng của những lời nói của họ khi xuất hiện trên báo chí”. (Grand Forks Hedrald, North Dakota).

(Bản dịch từ lâu, bây giờ post lại vì vẫn thấy rất thời sự).

Chiêu khi phỏng vấn

Có nhiều yếu tố để dẫn tới một cuộc phỏng vấn có hiệu quả cho bài viết. Các mẹo nhỏ sau sẽ giúp phần nào giải quyết những khó khăn khi thực hiện phỏng vấn.
Nhìn chung, có hai kiểu người để phóng viên phỏng vấn. 1/ Kiểu dễ tính: Là những người muốn được phỏng vấn, muốn trình bày quan điểm của mình để nhiều người biết đến. 2/ Kiểu khó tính: Là những người quá bận rộn không đủ thời gian trả lời phỏng vấn, không thích báo chí. Hoặc là những người tỏ ra thù hằn với báo chí vì lý do chính đáng: Họ có điều để giấu diếm báo chí.

Với kiểu người khó tính, bạn có thể nói: Tôi có nguồn tin khác của câu chuyện là bà X. nói rằng…Điều này có liên quan tới ông. Chúng tôi nghĩ rằng ông muốn có cơ hội để nói rõ quan điểm này của mình với báo chí….

Thực tế, sẽ có ít người từ chối cơ hội này để nói quan điểm của mình. Hãy để cho đối tượng trình bày hết ý của họ, toàn bộ câu chuyện, nghe chăm chú và hãy chắc chắn rằng bạn hiểu câu chuyện.

Hãy coi cuộc nói chuyện như một cuộc đàm thoại – phản ứng với câu chuyện như những người quen/người bạn của họ (ngạc nhiên, thông cảm). Nhưng đừng phản ứng quá đà. Không ai dại dột đến mức nghĩ rằng bạn quan tâm đến câu chuyện đó theo kiểu phản ứng quá mức của bạn. Hãy suy nghĩ nhanh trong đầu về những gì bạn hiểu. Đừng ngại kiểm tra lại những thông tin mà bạn chưa chắc chắn. Nếu đó là câu chuyện phức tạp, đừng ngại kiểm tra lại những điểm thông tin chính và quan trọng.

Hãy nghĩ về những câu nói của người được phỏng vấn mà bạn sẽ sử dụng trong bài viết. Hãy hỏi những câu hỏi mở để người được phỏng vấn có thể trả lời những câu hay. Không hỏi: ‘Có lẽ ông đã rất suy sụp vì công ty phá sản?’ – Câu trả lời chỉ có thể là ‘Đúng vậy’.

Câu hỏi tốt hơn: ‘Ông cảm thấy thế nào khi công ty bị phá sản?’.

Về tính chất của các câu trích dẫn: Các câu này cần có tính chất nổi bật, kịch tính, đưa ra giải pháp cho vấn đề đang tranh luận, hoặc đưa câu chuyện có những diễn biến và tình tiết mới. Tạo cho mình cơ hội quay lại:

‘Tôi nghĩ tôi đã có hầu hết các chi tiết cần thiết. Nhưng trong trường hợp tôi cần hỏi thêm một số thông tin, tôi có thể gọi cho ông được không? Hãy để lại số điện thoại và cách liên lạc của mình, với lý do ‘trong trường hợp ông có thông tin gì mới muốn báo.

Cố gắng không ‘đầu hàng’ nếu họ gọi điện thay đổi suy nghĩ hoặc muốn xem bản viết nháp của bạn. Nhớ là bạn đang trong quá trình tìm hiểu điều gì đã xảy ra và điều gì sẽ xảy ra. Hãy đồng hành cùng với đối tượng của mình. Hãy tỏ ra đáng mến và vô hại.

TRƯỚC KHI PHỎNG VẤN:

Quyết định góc nhìn của tin.

Nghĩ câu hỏi phục vụ cho góc nhìn đó;

Hãy chuẩn bị kỹ càng để đối phó với những thách thức, nếu đó là những vấn đề gây tranh cãi;

Nói với người được phỏng vấn về nội dung bạn muốn phỏng vấn, nhưng không phải là tập dượt phỏng vấn với họ;

Làm nghiên cứu trước khi phỏng vấn: Nếu không phải trường hợp đột xuất, không có gì tồi tệ hơn nếu bạn xuất hiện trước mặt người được phỏng vấn mà không biết gì về họ hoặc công việc họ làm. Nói chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, kẻ thù của người được phỏng vấn trước để có cái nhìn đa chiều về họ.

Lập một danh sách các câu hỏi, nhưng không theo khuôn mẫu các câu hỏi đó. Hãy sẵn sàng cho các câu hỏi bất chợt bạn có khi câu chuyện diễn ra.

Nói cho họ biết cuộc phỏng vấn dự kiến kéo dài bao lâu;

Kiểm tra máy móc thiết bị kỹ càng;

Đến nơi phỏng vấn đúng giờ;

TRONG KHI PHỎNG VẤN:

Tập trung vào những vấn đề bạn quan tâm. Bạn đang là người kiểm soát tình hình;

Hãy giữ ý kiến của mình cho bản thân mình. Bạn đang đến để hỏi ý kiến người khác!

Hỏi câu hỏi ngắn, đơn giản. Không đưa ra tuyên bố; Không hỏi câu hỏi đóng;

Nếu hỏi một câu hỏi khó, hãy hỏi một cách lịch sự;

Không để người được phỏng vấn đọc câu trả lời từ giấy; Lắng nghe câu trả lời. Đó có thể tạo cho bạn câu hỏi tiếp theo;

Không nói ‘và cuối cùng’ khi hỏi câu hỏi cuối cùng;

Không bật lại băng ghi âm cho người được phỏng vấn nghe;

Chắc chắn là bạn có tên, địa vị của người được phỏng vấn;
Không hứa sẽ dùng bài phỏng vấn. Lý thuyết thì màu xám….

Lựa chọn
08.10.2007 05:45
Hôm nay quyết định. Suy nghĩ từ lâu và hôm nay mới quyết định. Nếu không có buổi nói chuyện lúc sáng, có thể chưa quyết định.
Những lựa chọn luôn khó khăn, vì nó sẽ có lợi cho người này và không có lợi cho người khác. Đôi khi, sự xung đột lợi ích không thể giải quyết được thì người ta sẽ buộc phải lựa chọn. Sớm thì tốt hơn, cho nó ổn định sớm.
Không nên ảo tưởng về mình. Biết mình là ai và đứng ở đâu trên cuộc đời này. Biết mình muốn gì và không áp đặt.
Tôn trọng lòng khao khát và ước mơ của những người khác. Còn gì tuyệt diệu hơn những mơ ước và khao khát của con người?
Có thể hy sinh nhiều lợi ích bản thân vì một cái gì đó không rõ hình hài.
Nhưng không muốn ai đó đe dọa và khiến tôi có cảm giác cuộc đời của tôi không phải do tôi quyết định.
Xin lỗi tất cả những người đã từng kỳ vọng vào tôi. Nhưng không phải kỳ vọng của tôi. Tôi sẽ làm thất vọng ai đó, làm sung sướng ai đó, làm buồn ai đó, làm lo lắng ai đó…vì quyết định của mình.
Nhưng đó là cuộc sống. Tôi không thể làm hài lòng các bên.
Có thể người ta sẽ có rất nhiều tính từ để gọi tôi. Nhiều tính từ sẽ chẳng hay ho gi.
Có thể có những người những mơ ước và khao khát của tôi là điên rồ. Có thể người ta nói đó là lòng dũng cảm.
Có thể…
Có thể…
Thôi, lựa chọn.

Bài viết 10.10.2007 15:06

John Schumann

John Schumann thời trẻ - Ảnh từ website của anh
John Schumann thời trẻ – Ảnh từ website của anh

Một trong những tượng đài của âm nhạc Úc trong 20 năm trở lại đây nói rằng điều làm anh tự hào nhất không phải là sự nghiệp âm nhạc của mình, mà chính là các con.

Anh tự nhận là mình không đủ kiến thức để dạy âm nhạc cho người khác, và anh cũng bật mí “bí quyết” để trở thành biểu tượng âm nhạc của Úc.

Một trong những tượng đài của âm nhạc Úc trong 20 năm trở lại đây nói rằng điều làm anh tự hào nhất không phải là sự nghiệp âm nhạc của mình, mà chính là các con.

Anh tự nhận là mình không đủ kiến thức để dạy âm nhạc cho người khác, và anh cũng bật mí “bí quyết” để trở thành biểu tượng âm nhạc của Úc.

John Schumann có mặt tại Vũng Tàu tháng 8-2006 để biểu diễn nhân dịp hàng trăm cựu binh Úc đến đây để tưởng niệm 40 năm trận đánh tại Long Tân (Bà Rịa – Vũng Tàu).
Anh là cựu thành viên ban nhạc Redgum của Úc (ban nhạc dân ca hát những bài ca mang nhiều sắc thái chính trị, nổi tiếng với những bài hát mô tả ảnh hưởng của chiến tranh).
Anh là chủ nhân của những bài hát bất hủ như “I Was Only 19” (năm 1983, album Lawson), I’ve been to Bali too(1984)… Giai điệu và lời của những bài hát “cổ điển” này ghi dấu vào tâm trí của nhiều người Úc, thuộc nhiều thế hệ khác nhau.
Bài hit “I Was Only 19 (A Walk in the Light Green), là một bài hát John viết cho anh trai mình, một cựu binh Úc đã tham chiến tại Long Tân, mô tả những ảnh hưởng phụ do các chất da cam được sử dụng trong cuộc chiến tranh này. Bài hát đã gây nên dư luận tại Úc, là một trong những lý do khiến một Uỷ ban Hoàng gia phải điều tra về ảnh hưởng tác hại của chất da cam và các chất độc hại khác được dùng trong chiến tranh Việt Nam.
John Schumann có danh tiếng là một trong những nhạc sỹ tài năng và thông minh nhất mà nước Úc có được trong 20 năm qua.
Anh đã được trao tặng nhiều danh hiệu âm nhạc và kịch nghệ, trong đó có cả các đĩa vàng và bạch kim, hai giải tay guitar vàng, giải thưởng Pater, giải thưởng Mo (giải thưởng hàng năm trong lĩnh vực giải trí lâu đời nhất tại Úc, tôn vinh các cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải trí tại Úc; và hai giải APRA (giải thưởng của hiệp hội quyền biểu diễn Úc – đại diện cho các nhà soạn nhạc, nhạc sỹ, xuất bản âm nhạc của New Zealand và Úc).
P.V: Chào anh. Lần đầu tiên anh đến Long Tân để dự lễ tưởng niệm 18 lính Úc đã chết trên chiến trường 40 năm trước, khi tham chiến tại Việt Nam. Tâm trạng của anh lúc đó thế nào?
* Tôi không ngạc nhiên lắm với khung cảnh thiên nhiên xung quanh, nhưng tôi không hình dung được tâm trạng của mình và mọi người lại buồn bã đến thế. Tôi không thể hiểu được tại sao những người trẻ tuổi lại đánh nhau. Tôi thấy rất tiếc cho những người lính Úc đã từng đến đây. Họ đều rất trẻ, chỉ 19 tuổi, bị buộc đến đây.
P.V: Không phải mọi cựu binh Úc đều có cơ hội quay lại Vũng Tàu đúng dịp này. Vậy anh sẽ nói gì với họ khi anh trở lại Úc?
* Tôi sẽ nói rằng lễ tưởng niệm rất trang trọng, rất xúc động. Tôi sẽ nói với họ rằng tôi rất tự hào ở đây. Người Việt Nam rất tuyệt vời.
P.V: Tuyệt vời theo cách nào?

The Girl in the Park divx

* Họ rất ấm áp, thân thiện, gần gũi.
P.V: Khi xảy ra chiến tranh tại Việt Nam, anh 14 tuổi, gần 20 năm sau anh viết “I was only 19” (Tôi mới 19 tuổi), một bài hát viết phản chiến ghi dấu tên anh trong lịch sử âm nhạc Úc. Anh đã bao giờ xem một bộ phim về VN chưa?

Antitrust film
* Tôi chưa. Tôi biết có một bộ phim về Long Tân. Tôi biết nó rất hay, nhưng tôi chưa có điều kiện để xem. (Bộ phim này do một hãng phim Úc sản xuất, với các nhân chứng là các du kích Việt Nam và lính Úc nói về thời gian Úc tham chiến tại VN những năm 1960, nhằm đi tìm lời giải về sự thất bại của Úc tại VN. PV)
Tôi trân trọng những người Việt Nam đã chiến đấu bảo vệ quê hương mình. Khi tôi đến Long Tân và thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh ở TP.HCM, tôi chỉ muốn nhốt mấy ông lãnh đạo miền Nam, chính quyền Mỹ, Úc thời đó vào một phòng và đập đầu họ với nhau, hét lên: Các ông đã nghĩ cái quỷ gì để gây ra quá nhiều đau thương như vậy.

P.V: Người ta nhớ tới anh một phần vì các bài hát phản chiến, gắn liền với chiến tranh. Vậy khi một cựu binh Úc đến hỏi anh: “Này, với tôi, Vũng Tàu bây giờ đẹp và yên bình. Không còn chiến tranh nữa. Tôi muốn anh viết một bài hát về Vũng Tàu mới , về cảm nhận mới mẻ. Anh sẽ nói sao?
* Tôi sẵn sàng làm việc đó. Đó là một ý rất hay. Nhưng khi tôi viết “I was only 19”, tôi đã tự hứa rằng tôi sẽ không viết một bài hát về chiến tranh Việt Nam nữa. Nhưng này, đó là một ý rất hay đấy.
Bây giờ tôi 53 tuổi rồi. Ở Úc, có thể nói rằng tôi nổi tiếng, được tôn trọng, nhưng mọi người đang hướng tới một thế hệ ca sỹ, nhạc sỹ trẻ hơn. Thực tế là mọi người làm vì vật chất nhiều.
One Eight Seven divx
P.V: Vậy nếu anh không viết để có tiền thì có thể vì tinh thần?
* Tất cả các bài hát của tôi đều được viết vì tinh thần. Từ lâu, tôi học được rằng, nếu bài hát được viết vì tâm hồn, thì nó sẽ thành công. Nếu chỉ viết cái gì đó vì tiền, nó sẽ không thành công.


P.V: Anh không thay đổi hình dáng, đầu tóc, kiểu quần áo trong thời gian dài. Đó có phải là một yếu tố khiến anh trở nên rất nổi tiếng ở Úc không?

* Có thể (cười). Đôi khi, mọi người nhìn thấy tôi trên đường, biết tôi rất quen nhưng họ không thể nhớ được tôi là ai. Nhưng họ nhớ hình ảnh tôi là một niềm hạnh phúc rồi.
P.V: Theo anh, điều gì khiến anh trở thành một biểu tượng của âm nhạc nước Úc trong 20 năm qua?
* Có thể là vì tôi cố tình và cố gắng hát cho người Úc nghe bằng giọng của người Úc. Nhiều ca sỹ Úc cố gắng phát âm và hát theo kiểu người Mỹ.
P.V: Lý do nào anh khiến anh không thay đổi bề ngoài của mình?
* Tôi không nghĩ nhiều về hình dạng bên ngoài lắm. Tôi ăn mặc và cảm thấy rất dễ chịu. Chất vải, kiểu dáng giản dị (John Schumann đặc biệt thích màu nâu nhạt. PV). Tôi để râu vì tôi muốn thấy tôi như vậy. Tôi làm nhạc, và tôi quan tâm tới âm nhạc thôi.
P.V: Anh từng làm chính trị, viết báo, ca sỹ, nhạc sỹ…Anh làm quá nhiều việc một lúc. Điều gì thôi thúc anh?
* Tôi cũng không biết nữa. Tôi cho rằng tôi có nhiều thứ để nói, để chia sẻ. Tôi cảm thấy mình cần phải làm như vậy, vì nếu không tôi sẽ lãng phí khả năng của mình. Cuộc đời quá ngắn ngủi, và tôi cảm thấy bực bội với những điều không công bằng, vớ vẩn của cuộc đời. Tôi không chịu được. Nhưng thi thoảng tôi cũng lười lắm đấy, nghỉ ngơi mà.

The Butterfly Tattoo psp

Tôi nhận được nhiều điều ở cuộc đời, tôi còn phải biết trao tặng lại cuộc đời nữa. Tôi không giàu có đâu.
P.V: Anh thích điều gì nhất ở Vũng Tàu?
* Tôi đã đến rất nhiều nước ở châu Á, và tôi thực sự nghĩ rằng Vũng Tàu là một “công viên chủ đề châu Á”. Xin đừng hiểu là sự xúc phạm. Đây là cảm nhận của tôi. Nó rất quy củ, gọn gàng, sạch sẽ, yên tĩnh, đường phố rộng rãi. Thành phố này rất đáng yêu.
Tôi đã có kế hoạch trở lại VN rồi đấy. Sau biết bao năm chiến tranh với người Pháp, người Mỹ, tôi rất vui được đến đất nước này để xem các bạn sống trong hoà bình và xây dựng đất nước.
P.V: Thành đạt như vậy, đến nay, ở tuổi 53, điều gì khiến anh hài lòng nhất?
download Blondie of the Follies
* Các con của tôi. Một cậu con trai 22 tuổi đang làm việc cho một tổ chức từ thiện và cô con gái 18 tuổi đang học để trở thành bác sỹ. Chúng rất tuyệt vời.
P.V: Điều gì khiến anh tự hào về con như vậy?
The Devil’s Chair divx
* Bọn trẻ luôn gặp khó khăn hơn bạn bè khi chúng là con của một người nổi tiếng. Các con tôi biết cách để tránh xa những điều phù phiếm và làm điều tốt, có ích. Chúng không nổi tiếng như tôi, nhưng luôn khiến tôi tự hào và hạnh phúc. (cười).
P.V: Anh có dạy nhạc không?
* Tôi có các buổi nói chuyện và tiếp xúc với các sinh viên âm nhạc nghiên cứu nhạc của tôi. Nhưng tôi không dạy nhạc. Tôi thấy mình không đủ kiến thức về âm nhạc để dạy họ.
P.V: Không đủ kiến thức, nhưng lại là một gương mặt âm nhạc nổi tiếng. Thật khó tin quá?
* Thật đấy. Tôi hát và viết nhạc từ trái tim thôi.
PV: Xin cảm ơn anh và chúc anh những điều tốt đẹp!

Người ta nói là John Schumann đã làm được nhiều hơn gấp đôi lượng công việc của một người bình thường làm trong 2 cuộc đời của họ. Anh từng là giáo viên (dạy môn tiếng Anh), ca sỹ, nhạc sỹ, viên chức, từng là đối thủ chính trị của ngoại trưởng Úc Alexandre Downer khi hai người tranh cử trong cuộc bầu cử phổ thông đầu phiếu ở vùng Mayo, bang Adelaide, năm 1998.

buy This Beautiful City

John Schumann đã chiếm đa số phiếu. Từ năm 1998 – 2001, John Schumann làm chánh văn phòng, trợ lý cho thủ lĩnh đảng Dân chủ khi đó là thượng nghị sỹ Meg Lees. Anh cũng từng là cố vấn Bộ trưởng của Bộ trưởng Nghệ thuật Diana Laidlaw, khi ông này phụ trách miền Nam nước Úc, chuyên về phát triển âm nhạc đương đại.