Vì sao bạn nên đọc tạp chí? Góc nhìn từ một người làm tạp chí

Tạp chí là một phương tiện truyền thông dẻo dai lâu đời và có tác động sâu sắc tới xã hội nhiều hơn những gì chúng ta hình dung. Trong bài viết này, tôi chia sẻ một số góc nhìn của tôi về tạp chí, vai trò của nó trong xã hội và vì sao bạn nên tìm cho mình một cuốn tạp chí thật hay, thật phù hợp với bạn và trở thành độc giả thường xuyên của tạp chí đó.

Khi tôi nhìn thấy một người cầm đọc / đặt tạp chí dài hạn (là đặt tòa soạn giao đến nhà nên thường xuyên có số mới ngay để đọc, chứ không phải thi thoảng chạy ra sạp báo mua), tôi lập tức có cái nhìn và đánh giá ban đầu về họ. Continue reading

Ba năm nhìn tới

 

Ngày này cách nay 3 năm, lúc 5.20 chiều, tôi được đẩy vào trong phòng mổ. Chỉ khoảng 30 phút sau, với vài nhát ấn ấn vào bụng, bác sĩ đã lôi ra một đứa bé đỏ hòn, khóc oe oe. Bác sĩ đặt con lên ngực tôi, tôi hôn nó và nói mẹ yêu con, con của mẹ. Nhiều người nói đẻ thường rất đau, hơn cả đẻ mổ (tiêm thuốc tê có biết gì đau lúc đẻ đâu), nhưng tôi không định tranh cãi về đẻ thế nào thì đau hơn và không định thử xem sao nữa. Mục đích cuối cùng là có đứa con. Đã có. Bằng cách nào cũng được. Hello boy!

Trong sự sung sướng lâng lâng thoả mãn  (Ok, I did it!), thì những cơn đau buốt óc sau ca mổ, và những đợt cả nhà thi nhau nặn sữa non từ ti cho con vẫn còn gây kinh hãi đến tận bây giờ. He he he. Nhưng bài viết ngắn này không định nói về con tôi, mà nói về hành trình nuôi dạy con đã thay đổi cách nhìn của tôi về thế giới ra sao. Continue reading

Chống tin giả trên mạng – Mỗi người có thể làm gì?

Bây giờ chúng ta đều đã hoàn hồn sau tin tức về việc một sản phụ tự sinh con ở nhà theo phương pháp thuận tự nhiên và khiến mất mạng cả mẹ và con. Tin tức khủng khiếp thế mà không có nguồn đáng tin cậy xác nhận là vụ việc xảy ra ở đâu, ai, tên gì…mà sau 2 ngày viral khắp mạng xã hội, thậm chí tên của người được xem là chủ trương ủng hộ lối sống thuận tự nhiên cũng bị đưa ra mổ xẻ, đến mức tưởng chừng như bị tấn công tới nơi.

May mà vụ việc không để  lại hậu quả nghiêm trọng, vì người thuận theo  lối sống tự nhiên không ở Việt Nam. Những người chia sẻ, bình luận về sự việc cứ như chuyện này có thật rồi cũng bị cuốn đi với cuộc sống bộn bề. Xã hội mất đi những thời gian quý báu mà đáng lý có thể dùng vào những việc tạo ra những giá trị tốt hơn là bị lôi kéo theo tin vịt rồi cuống cả lên. Báo chí cũng ào ào viết về người phụ nữ kia với ám chỉ chị ta chính là thủ phạm. Tất cả chỉ là một cái nguồn hình ảnh trên Facebook là đoạn chat giữa hai người. Bây giờ mọi việc đã chìm xuống.

Đây là một điển hình đơn giản và gần đây nhất của tin giả. Thực tế là chúng ta ai cũng là nạn nhân và thủ phạm của tin giả. 23% người trưởng thành ở Mỹ đã vô tình hoặc hữu ý share tin giả trên mạng. Vậy làm thế nào để biết đâu là tin giả và làm thế nào để chống tin giả. Continue reading

Lạm dụng tình dục – phóng viên nữ có thể làm gì?

A woman or girl face with duct tape on her mouth. Illustration about harassment on work place or any other abuse. Text I’ll not be silent. Speak out about sexual harassment and female discrimination.

Chuyện những nhà báo/những người làm trong ngành truyền thông bị lạm dụng tình dục không mới. Ở Việt Nam, phong trào #metoo gần đây trong cộng đồng những người làm báo diễn ra sau khi có cáo buộc bị lạm dụng tình dục của một nữ cộng tác viên với người lãnh đạo tại một cơ quan báo chí.

Việc nữ phóng viên bị lạm dụng tình dục là điều không mới. Nó bắt đầu tồn tại kể từ khi ngành này xuất hiện. Nhưng hơn lúc nào hết, với kết nối mạng lưới, thông tin, các kênh truyền thông rộng mở, chúng ta có cơ hội để nói chuyện này rõ ràng, chia sẻ kinh nghiệm, và quan trọng hơn cả là những bí quyết để tự vệ trong quá trình tác nghiệp.

Theo nghiên cứu của IWMF, thì 2/3 nữ phóng viên đã từng bị lạm dụng tình dục theo một cách nào đó. Ở đâu cũng có những con dê chạy lung tung không bị đeo xích vào cổ và chưa bị quay chín. Ở một đất nước mà vẫn còn câu nói “làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu” thì trước khi chờ ai đến cứu mình, phụ nữ phải tự cứu mình.

Cá nhân tôi cũng không ngoại lệ: Tôi đã từng chịu những lời lẽ và hành vi khiếm nhã,  nhưng rất may mắn là đủ tỉnh táo và hiểu biết để không để mình trở thành nạn nhân trong thời gian dài. Chuyện ngồi ở những bàn tiệc mà phải nghe những chuyện cười bẩn là thường xuyên. Và khủng khiếp hơn cả là một cuộc huấn luyện của cả một tòa soạn mà người ngồi nghe phải chịu đựng những chuyện cười thô tục liên quan tới giường chiếu từ diễn giả. Đến giờ vẫn còn là ác mộng và câu hỏi lớn là tại sao người ta vẫn ngồi nghe mà không đứng lên rời khỏi chỗ đấy. Continue reading