Cuộc trường chinh gian khó của Uber

Lần đây nhất bạn gọi Uber là khi nào? Có phải vì giá cước rẻ hơn nhờ khuyến mãi, hay vì xe tốt hơn, đẹp hơn, tài xế an toàn hơn và có vẻ tiện lợi hơn? Mỗi người đều có lý do của mình, nhưng có lẽ lý do rẻ hơn nhờ khuyến mãi sẽ chiếm không ít. 

Đó là sự thật. Không có hãng vận tải nào có mặt sẵn trên thị trường đủ khả năng khuyến mãi tràn lan để chiếm lĩnh thị trường như Uber hay Grab, nơi có sự hậu thuẫn của những quỹ đầu tư hàng đầu thế giới, với mục tiêu là đánh gục tất cả các đối thủ, chiếm lĩnh thị trường, làm chủ cuộc chơi.

Nghe rất quen quen. ^^

Bởi vậy, Mai Linh hay Vinasun chỉ có từ chết tới bị thương nặng. Trong bài viết có tiêu đề Vì sao Uber không thể có lãi, tác giả khẳng định câu chuyện khởi nghiệp của Uber trong 7 năm qua là “kinh hoàng”, vô tiền khoáng hậu. Chưa có doanh nghiệp nào gọi vốn nhiều hơn, tăng trưởng nhanh, hoạt động toàn cầu, được định giá khủng khiếp như Uber, và cũng lỗ nhiều như Uber. Continue reading

Làm thế nào để hút thuốc có văn hóa?

Chuyện thường thấy: một người cha/ông/chú/ cô/dì hút thuốc trước 1 đứa trẻ rất dễ thương và mọi người xung quanh không ai nói gì. Với mình, như vậy là chưa được, không được. Sau đây là một vài nguyên tắc để một người hút thuốc vẫn hút được để thỏa mãn thú vui sở thích và không làm hại người khác:
1/ Tìm ra một nơi khuất và ít người để hút. Ở một số nơi có phòng riêng và khu vực riêng hút thuốc. Hãy đến nơi như vậy, ở trong đó và nhớ đóng cửa lại.
2/ Không bao giờ hút thuốc khi có trẻ em xung quanh, dù đó là con cháu mình hay là một đứa trẻ xa lạ. Vì khói thuốc lá rất độc hại cho trẻ nhỏ, và chúng quá ngây thơ để có thể tự bảo vệ mình. Không bao giờ hút thuốc khi có phụ nữ mang thai ở gần.
3/ Luôn hỏi ý kiến người bên cạnh khi hút thuốc. Có người sẽ đồng ý cho bạn hút, có người sẽ từ chối. Thế thì hãy tôn trọng quyền được hưởng thụ một không gian trong lành không khói của người xung quanh.
4/ Không hút thuốc trong phòng lạnh khi có những người xung quanh. Vì đó là đầu độc tập thể.
5/ Luôn nhớ rằng niềm vui hút thuốc của mình có thể là sự khó chịu và căm ghét của những người bị dị ứng, có người thân từng bị các loại bệnh liên quan tới thuốc lá. Vì vậy, hãy giữ thú vui đó cho riêng mình. Tốt nhất là về nhà, vào phòng riêng, đóng cửa phòng lại và tự hút, tự ngửi. Phòng riêng của bạn chính là một không gian riêng mà bạn tự do làm bất kỳ điều gì mình muốn, chứ không gian công cộng không phải là không gian riêng của bạn đâu.
6/ Luôn hiểu rằng thuốc lá là nguồn gốc của những loại bệnh ác quái và hành vi của mình đồng nghĩ với cái chết đến từ từ, nhưng mình cần dũng cảm để làm điều đó một mình, không nên gây ảnh hưởng tới người khác.
7/ Với những người ở bên cạnh những người hút thuốc thiếu văn hóa, hãy dũng cảm đến và nói rằng: ‘Xin lỗi, anh/ chị có thể tắt thuốc hoặc ra chỗ khác hút không? Chỗ này có trẻ em/có người dị ứng với khói thuốc.’ Nếu vậy thì bạn hãy hoặc ra chỗ khác, hoặc dập khói thuốc và nói lời xin lỗi.
8/ Luôn tôn trọng những không gian có biển hiệu Cấm hút thuốc. Tuyệt đối không hút thuốc trong bệnh viện, trường học, khu vui chơi của trẻ em, hồ bơi, công viên…
9/ Ra nước ngoài lưu ý về luật lệ của họ, cẩn thận kẻo bị phạt vì hút thuốc lung tung. Người nước ngoài họ văn minh về chuyện hút thuốc lắm rồi.
10/ Và cuối cùng, một người hút thuốc có văn hóa là người …không hút thuốc. Người có văn hóa là người không làm phiền, làm hại người khác.
HÃY HÚT THUỐC LÁ MỘT CÁCH CÓ VĂN HÓA. CHÚC BẠN SỨC KHỎE!
Continue reading

7 phẩm chất của các họa sĩ thành công

Bí mật thành công là gì? Có vài nét chung để tạo ra thành công với họa sĩ:

Tác phẩm của nghệ sĩ Trung Quốc Cao Fei với tên gọi “House of Treasures” tại triển lãm Mobile M+: Inflation! ở Hong Kong tháng 4.2013. (Photo credit should read LAURENT FIEVET/AFP/Getty Images)

Họ có kế hoạch. Người thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào, kể cả nghệ sĩ, cũng có kế hoạch họ suy xét kỹ càng, và hành động theo kế hoạch. Một số nghệ sĩ nói họ muốn thành công nhưng thực ra lại làm việc lớt phớt mà không có mục tiêu và chiến lược. Nhưng nếu không có tầm nhìn và kế hoạch thì sẽ không thể có thành công. Continue reading

Thương hiệu của nghệ sĩ trong thị trường

Tác phẩm nghệ thuật Self Validating của Flynt. Trích trong cuốn Nghệ thuật Hậu Hiện Đại của Trần Đình Thanh Lam.

Thế giới thật là “có mắt mà không thấy núi Thái Sơn” – không hiểu biết gì về nghệ thuật và triết lý nghệ thuật hay những tác phẩm vĩ đại của bạn ahehe. Sao lại có thằng kia nó sáng tác phọt phẹt thế mà bán cứ vèo vèo thế nhỉ? Có thể bạn đã lầm bầm như vậy.

Có ba lý do bạn không bán được tác phẩm sáng tác của mình:

1) They do not like you: – Họ không thích bạn

2) They cannot find you: – Họ không tìm thấy bạn

3) They do not know you exist: – Họ không biết là bạn tồn tại

Mọi thứ đều có lý do. Đời rất cay đắng – bạn nhìn vào trong kho tranh của mình và vò đầu bứt tai.

Nhưng đừng lo, có vài bước rất cơ bản giúp cải thiện tình hình. Chỉ cần bạn thay đổi tư duy. Cơ hội không bao giờ hết.

Công nghệ đang thay đổi tất cả. Bạn có tài năng (đấy là bạn nghĩ thế và có thể thị trường có vài người nghĩ thế), giờ bạn có công cụ nữa.

Các họa sĩ bắt kịp với thời đại di động thông minh đang có những bước đầu tạo dựng online – footprint (dấu vết trên mạng),  từ đó convert (chuyển đối) từ người quan tâm tới tác phẩm của họ thành người mua. Việc này không khác gì thương mại điện tử mấy. Nhưng nghệ thuật có những thứ khang khác một tí.

Một điều đáng ý là danh sách lý do trên không có lý do: they have no money – Họ (khách hàng) không có tiền.

Giờ giải quyết từng bước một:

Nếu họ (khách hàng) không thích tôi?

Đây thực ra là lý do tệ nhất (và cần nhiều sự dũng cảm để thừa nhận), nhưng có thể giải quyết được. Chuyện khách hàng (hay các thành phần khác trong thị trường mỹ thuật) không thích tác phẩm của mình chả phải là tận cùng thế giới và không phải là hết cơ hội lật ngược thế cờ. Continue reading

Khi bạn tranh luận với sếp và câu chuyện trở thành CTO Uber sau 30 tiếng nói chuyện

Chuyện ông Thuận Phạm trở thành CTO của Uber cách nay 4 năm đã được báo chí nói nhiều, và kể cả cuộc phỏng vấn kéo dài 30 tiếng với Travis, đồng sáng lập và CEO khi đấy cũng được nhắc đến. Nhưng trong cuộc trò chuyện hôm 25.7 ở Hà Nội.

Ông Thuận kể, cuộc gặp đầu tiên với sếp tương lai Travis diễn ra ở văn phòng. Họ nói về chủ đề kỹ thuật – điều mà cả hai người đều có nền tảng học vấn giống nhau, và ông Thuận khi đó cả sự nghiệp đều gắn liền với công nghệ và kỹ thuật. Họ viết các chủ đề muốn thảo luận lên một tấm bảng trắng. Khoảng 20-30 chủ đề, rồi bắt đầu đi sâu vào từng thứ. Nhưng nói được 1,2 chủ đề thì hết giờ. Thế là trong vòng hai tuần sau đó, hàng ngày, ông Thuận vào phòng làm việc ở nhà, trước mặt có hai màn hình. Một là danh sách các chủ đề đang thảo luận, hai màn hình trao đổi hai bên. Cả hai tiếp tục nói chuyện mỗi ngày hai tiếng trong vòng 2 tuần tiếp theo, trong thời điểm Travis tiếp tục đi khắp thế giới để làm việc. Có rất nhiều bất đồng, nhưng điều thú vị là Travis không phải đang tìm kiếm một người đồng ý với các quan điểm của mình, mà tìm người có quan điểm nhất định, và Travis có thể đồng ý hay không với một vài quan điểm. Nhưng hai biết thiết lập được nguyên tắc về cách hiểu của mình về một số vấn đề và cách hiểu lẫn nhau. Và cuối cùng hai bên vẫn đi đến được một số giải pháp mà hai bên chấp thuận. Continue reading