Mở trường mầm non

(Bài viết đăng trên Forbes Vietnam số 65, tháng 9.2018. Tác giả: Khổng Loan)

“Nhu cầu mở trường mầm non mới là rất lớn,” Nguyễn Thúy Uyên Phương, đồng sáng lập và CEO của trường ngoại khóa chuyên sâu và mầm non Tomato Children’s Home hoạt động được 5 năm nay cho biết. Vừa trở về từ chuyến công tác Hà Nội, Phương cho biết cô ngạc nhiên khi đối tác tại đó vẫn kiên định mở thêm trường tại khu dân cư đã có 20 trường mầm non đang hoạt động và “quá đủ cho dân cư ở đây.” Nhiều về số lượng, nhưng thị trường đang cần những mô hình tốt là lý do khiến đối tác của Phương tin tưởng vào sự thành công của ngôi trường mới trong tương lai. Phương, từng là phó giám đốc trường Doanh nhân PACE, là một trong những người tiên phong mang về Việt Nam các chương trình ngoại khóa chuyên sâu dành cho trẻ em, chú trọng yếu tố giáo dục cảm xúc, hay phát triển đa trí thông minh cho trẻ tại các cơ sở ngoại khóa và mầm non ở quận Phú Nhuận, quận 7 và quận 2 (TP.HCM).

Continue reading

Vươn ra thế giới

(Bài viết đăng trên Forbes Vietnam số 62, tháng 7.2018. Tác giả: Khổng Loan)

Trên sân khấu của buổi tiệc tri ân chặng đường 12 năm của công ty cổ phần tập đoàn Đại Sứ Trẻ (Yeah1 Group, YEG) vào tối 21.6, bên cạnh ông Thân Trọng Phúc, giám đốc điều hành VinaCapital (lĩnh vực đầu tư mạo hiểm của tập đoàn VinaCapital) và phó giám đốc Hoàng Đức Trung, Nguyễn Ảnh Nhượng Tống, sáng lập và chủ tịch của Yeah1 hào hứng khi nói về “một cuộc chơi toàn cầu” mà họ đang có cơ hội trước mắt: xuất khẩu nội dung từ Việt Nam ra thị trường quốc tế. Continue reading

Đánh thức thần lực

CEO của EMOTIV Inc. tin rằng não người chính là thần lực cần được đánh thức để giải quyết những thách thức với loài người hiện nay.

Bài viết trên Forbes Vietnam số 58, tháng 3.2018.

Đọc tiếp ở đây

Tôi bị ‘hội chứng Stendhal’ ở Florence

Florence là nơi xuất phát của Phục hưng –phong trào văn hóa ảnh hưởng sâu rộng tới châu Âu từ thế kỷ 15-17. Nơi đây có David – chàng trai  được xem là đẹp giai nhất thế giới. Thực ra có những hai chàng David ở đây. Một chàng fake ở quảng trường bên ngoài Palazzo Vecchio, nơi những ai ngưỡng mộ vẻ đẹp của chàng đến chụp hình thoải mái. Còn chàng David thật đã được giấu vào Galleria dell’Accademia. Nơi này, chỉ có con chiên nào thật sùng vẻ đẹp của chàng mới tới. Mà nói chung, nếu không tới Accademia thì xem chàng ở đâu cũng thế, vì chàng là một trong những người đàn ông được làm giả nhiều nhất thế giới.

Tất nhiên tôi không đến Florence vì David. Chàng có vẻ hơi mất cân đối, đầu hơi to và tay cũng hơi to. Nhưng nếu bạn nghiên cứu về chàng, bạn sẽ tìm ra lý do vì sao lại như vậy.

Chỉ cần David thôi đã đủ kéo cả thế giới đến Florence.

Tôi đến Florence sau chuyến tàu hỏa hai tiếng từ Venice vào tháng 11.2017. Người Ý đẹp, ăn uống lành mạnh, đạp xe nhiều, đi bộ nhiều – một sự giàu có nhưng không phô trương. Ý là nơi sản sinh ra những thương hiệu thời trang và đồ dùng nổi tiếng toàn cầu, nhưng các cửa tiệm địa phương mới thực sự thu hút khi các sản phẩm thể hiện tài năng thủ công và thiết kế của người địa phương, trong khi được bài trí rất nghệ thuật. Đồ thuộc da, các mặt hàng trang trí, trong đó có những tác phẩm điêu khắc mô phỏng thời kỳ Phục Hưng là những thứ rất hút mắt đẹp mê mẩn. Giá cũng mê mẩn với dân đến từ thế giới thứ 3 đấy. ^^

Continue reading

Tôi cần gì khi cho con đi học?

Thế là tôi đã chính thức tham gia vào nỗi sợ hãi và ám ảnh của những người lớn có con đi học. Con sẽ vào lớp mầm non, rồi lớp 1, rồi hết cấp 1, chuyển cấp 2, lên cấp 3, vào đại học, rồi lên thạc sĩ, tiến sĩ chuyên gia gì gì nữa, hoặc cũng có thể rẽ ngang tham gia vào một start up lớn, phụ trách công việc dẫn dắt mọi người tới những nơi họ cần đến và luôn ở vị trí cầm lái (cụ thể là con lái xe ôm UberMotor hoặc Grabbike he he he ^^). Ai mà biết được. Nhưng nghĩ tới hành trình gian truân của con đi học mà dựng tóc gáy. Panic Mood!

Nào, hít thở sâu, thư giãn, thư giãn…Thư giãn…Thư giãn…Hãy hình dung ra tầm nhìn tương lai…Nói một cách to tát. Niềm vui của cha mẹ thấy con khôn lớn mỗi ngày luôn đi kèm với đó là vô vàn câu hỏi, tự vấn, chất vấn lương tâm.

Nhưng đến giờ, tôi cho rằng vài câu hỏi mình quan tâm nhất là: Hôm nay con có vui không? Con được những ai thể hiện tình cảm yêu mến? Con thể hiện sự quan tâm tới ai? Con có chia đồ cho bạn khi chơi không?

Và khi con đã lớn khôn, trưởng thành, tôi nghĩ, và hi vọng mình sẽ tiếp tục hỏi con và muốn con tự hỏi bản thân rằng: “Con hôm nay có vui không, có hạnh phúc không? Con đã làm những việc gì khiến con thấy hài lòng, có ích, giúp đỡ người khác, đóng góp cho xã hội, góp phần trả lại những nguồn tài nguyên thiên nhiên của nhân loại mà con sử dụng bấy lâu nay?” Continue reading