Phim Tấm Cám The Untold, tại sao phải hoắng?

Ảnh-chụp-Màn-hình-2016-04-28-lúc-21.21.45Lâu lắm rồi mới đi xem phim Việt Nam. Rất tiếc, các bạn, các anh các chị làm phim Việt Nam ạ. Nhưng mình không hợp gu các loại phim có nội dung hiện đại mà các anh chị làm nên mình không đi xem. Một bộ phim, một tác phẩm văn học cần phải vượt trên tầm thời đại, lắng đọng như phù sa, chứ không nông cạn hời hợt được. Mà lắng đọng phù sa thì cần có thời gian, mà thời gian là một người thầy vĩ đại, chỉ có điều ông ấy giết chết hết học trò của mình (quoted). Tư tưởng.  Còn nếu không, hãy giải trí cho khán giả. Read More »

Thế nào là “giàu ngầm”?

a-self-made-millionaire-who-studied-1200-wealthy-people-found-they-all-have-one--free--pastime-in-commonGiàu ngầm, chứ không phải tầu ngầm.

Giàu xổi, giàu mới, nouveau riche, thì dễ thấy rồi. Nhưng giàu ngầm, khó thấy hơn. Trang Quora mới đây có một thread rất thú vị về việc, phát hiện ai đó giàu ngầm bằng cách nào? Làm thế nào để biết ai đó giàu, mà ngầm? Người giàu, mà ngầm, có những tính cách gì nổi trội?

Read More »

Người da đen đi bộ – hay cảm giác của người da đen trong xã hội Mỹ (phần 8 và hết)

Các phần 1,2,3,4,5,6,7

Nhưng cũng có nghĩa là tôi đang cố gắng đến thành phố không hoàn toàn là của mình. Một định nghĩa về nhà là nơi mà chúng ta có thể là chính mình nhất. Và khi nào chúng ta là chính mình hơn mà không phải là khi đi bộ, trong không gian thiên nhiên để ta lặp lại một trong những hành động đầu tiên được học của cuộc đời? Đi bộ – một hành động đơn giản, buồn tẻ, cứ đặt một chân lên trước chân kia để không bị ngã hóa ra không hề đơn giản khi da của bạn màu đen. Đi bộ một mình với tôi có thể là tất cả, nhưng không hề tẻ nhạt; tẻ nhạt là xa xỉ. Read More »

Người da đen đi bộ – hay cảm giác của người da đen trong xã hội Mỹ (phần 7)

Phần 1,2,3,4,5,6.

Người da đen đi bộ bị hạn chế trải nghiệm đi bộ, không có trải nghiệm lãng mạn cổ điển của tản bộ một mình. Nó buộc tôi phải liên tục tương tác với người khác, không thể hòa mình cùng những kẻ lang thang ở New York mà tôi đã đọc về họ hay hi vọng được tham gia. Thay vì đi vô định với Whitman, Melville, Kazin, và Vivian Gornick, thường thì tôi cảm thấy mình rón rén với gia đình Baldwin’s—gia đình Baldwin được mô tả từ năm 1960: “Đúng là hiếm có người Harlem nào, từ thành viên nhà thờ thận trọng nhất tới thanh niên lười nhác nhất lại không thể kể tràng dang đại hải về chuyện kém cỏi,bất công, hay nhẫn tâm của cảnh sát. Chính tôi đã chứng kiến và chịu đựng chuyện này hơn một lần rồi.” Read More »

Người da đen đi bộ – hay cảm giác của người da đen trong xã hội Mỹ (phần 6)

Phần 1, 2, 3, 4, 5.

Tôi nhận ra mình không thích nhất khi đi bộ ở TP.New York không chỉ là chuyện phải học những quy tắc mới về đường xá và cách cư xử – thành phố nào chả có điều đó. Mà tính tùy ý trong các tình huống đã khiến tôi cảm thấy mình như con nít. Khi chúng ta chập chững đi những bước đầu đời, cả thế giới xung quanh như dọa đổ ụp xuống người ta. Mỗi bước đều rủi ro. Chúng ta tự dạy mình đi để không va vào đâu bằng cách chú ý tới mọi cử động, quan sát thế giới xung quanh. Khi lớn lên, chúng ta đi mà không cần nghĩ, thực sự là thế. Nhưng là người trưởng thành da đen, tôi thường trở lại với khoảnh khắc thời thơ ấu, khi mình vừa mới học đi. Một lần nữa, tôi luôn phải chú ý, cảnh giác cao độ. Read More »