Nuôi con bằng màn hình – Hay cơn vật vã của các bà mẹ ông bố trước sự tấn công của các loại màn hình

(Bài viết đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần, tháng 12.2018).

Giữa sự xâm lấn tuyệt đối của tất cả các thể loại màn hình vào tâm trí của một đứa trẻ, tôi chọn cách “tích hợp” – online và offline – trong hành trình trưởng thành cùng con. Trải nghiệm nuôi dạy con của một bà mẹ có con hơn 3 tuổi, và tin rằng hành trình tiếp tục trưởng thành cùng con vẫn còn rất dài, với rất nhiều bài học.

Hình ảnh ai cũng cắm cúi vào máy điện thoại, máy tính, máy nghe nhạc không còn xa lạ gì ở bất kỳ nơi nào. Không ít khi tôi giật mình nhận ra con mình trải qua những năm tháng đầu đời trong khung cảnh của thế giới tràn ngập tất các thể loại màn hình và truyền thông, quảng cáo, tiếp thị; vừa tinh vi, vừa sỗ sàng, để thu hút sự chú ý, gây ảnh hưởng, rồi cuối cùng thuyết phục đứa trẻ trở thành một khách hàng của một nhãn hàng nào đó. Tình huống này xét về tần suất và quy mô là chưa từng có trong lịch sử loài người,

Thế giới đang trở nên thật đông đúc. Nhưng các cuộc gặp gỡ trực tiếp, các cuộc trò chuyện ngồi bên nhau, nhìn vào mắt nhau, và không có chiếc điện thoại làm phiền đang ngày càng hiếm hoi. Tất cả ngồi cạnh nhau, và ai cũng bận với chiếc điện thoại của mình. Con trẻ sẽ ở đâu trong bối cảnh đó? Chúng không có lựa chọn làm gì, chúng sẽ mè nheo chỉ để thu hút sự chú ý của cha mẹ và người thân, và để mua sự tự do cho mình, cha mẹ sẽ “đút lót” bằng chiếc điện thoại, bật TV. Nhưng thế giới thật thú vị và hào hứng chờ chúng khám phá, và chẳng lẽ lại chỉ có trong màn hình? Continue reading

Vị chủ nhà chuyên nghiệp

Bài viết đăng trên Forbes Vietnam số 66, tháng 11.2018, chuyên đề Bất động sản.

Bất kỳ một người khách nào lần đầu tiên mở cánh cửa vào một căn nhà – khách sạn – không gian sống chung (co-living, social accomodation) do công ty Christina’s phát triển có thể sẽ ngạc nhiên và thích thú, khi thấy tên mình trên tấm bảng nhỏ màu đen kèm dòng chữ “Welcome”. Với khách đang ở tại đây, tên họ sẽ đi kèm với dòng chữ “Hearts in House” – Những trái tim ở trong nhà. Từ lúc đặt phòng tới lúc đặt chân tới Việt Nam, làm thủ tục nhận phòng và lưu trú, họ được chủ nhà – vốn là các nhân viên của Christina’s được gọi là host entrepreuner (chủ nhà có tinh thần kinh doanh) theo dõi và hỗ trợ mọi nhu cầu. Các câu hỏi của khách được trả lời trong vòng ba phút trên một ứng dụng kết nối với khách hàng. So với mô hình khách sạn truyền thống mang màu sắc công nghiệp hay nền tảng cho thuê nhà còn trống của các cá nhân, dịch vụ Christina’s cung cấp được cá nhân hóa hơn. Không có biển hiệu cơ sở, nhân viên không đeo bảng tên, không có người bảo vệ, không có bàn check-in mà chỉ là bộ bàn ghế sofa, Christina’s tạo ra một không gian ấm cúng khéo léo. Continue reading

Đi tìm người pha chế giỏi

(Bài viết đăng trên Forbes Vietnam số 65. Tác giả: Khổng Loan. Xem đầy đủ trên tạp chí in)

Cầm bình thủy tinh đựng cà phê để mời khách, Jeff Miller, phó chủ tịch phụ trách quan hệ đối tác và cà phê tại Trung Quốc và châu Á – Thái Bình Dương của Starbucks, hào hứng cho biết đây là loại cà phê chưa được bán ra thị trường. “Cà phê này sạch, sáng, tinh, đáng thèm muốn, rất hiếm, đặc biệt,” ông nói. Đây là lần đầu tiên Starbucks chọn được lô cà phê từ một trang trại ở Việt Nam để bán trong Starbucks Reserve, thương hiệu cửa hàng cà phê cao cấp của chuỗi cà phê lớn nhất thế giới hiện nay. Jeff, người khởi đầu từ một barista bán thời gian ở Mỹ 23 năm trước tại Starbucks, đến Việt Nam vào cuối tháng 8.2018 trong vai trò trưởng ban giám khảo của cuộc thi vô địch pha chế cà phê thế giới khu vực Trung Quốc và châu Á-Thái Bình Dương của Starbucks năm 2018. Đây là cuộc thi lần thứ ba của Starbucks và lần đầu tiên được tổ chức tại Việt Nam. Continue reading

Mở trường mầm non

(Bài viết đăng trên Forbes Vietnam số 65, tháng 9.2018. Tác giả: Khổng Loan)

“Nhu cầu mở trường mầm non mới là rất lớn,” Nguyễn Thúy Uyên Phương, đồng sáng lập và CEO của trường ngoại khóa chuyên sâu và mầm non Tomato Children’s Home hoạt động được 5 năm nay cho biết. Vừa trở về từ chuyến công tác Hà Nội, Phương cho biết cô ngạc nhiên khi đối tác tại đó vẫn kiên định mở thêm trường tại khu dân cư đã có 20 trường mầm non đang hoạt động và “quá đủ cho dân cư ở đây.” Nhiều về số lượng, nhưng thị trường đang cần những mô hình tốt là lý do khiến đối tác của Phương tin tưởng vào sự thành công của ngôi trường mới trong tương lai. Phương, từng là phó giám đốc trường Doanh nhân PACE, là một trong những người tiên phong mang về Việt Nam các chương trình ngoại khóa chuyên sâu dành cho trẻ em, chú trọng yếu tố giáo dục cảm xúc, hay phát triển đa trí thông minh cho trẻ tại các cơ sở ngoại khóa và mầm non ở quận Phú Nhuận, quận 7 và quận 2 (TP.HCM).

Continue reading

Ba năm nhìn tới

 

Ngày này cách nay 3 năm, lúc 5.20 chiều, tôi được đẩy vào trong phòng mổ. Chỉ khoảng 30 phút sau, với vài nhát ấn ấn vào bụng, bác sĩ đã lôi ra một đứa bé đỏ hòn, khóc oe oe. Bác sĩ đặt con lên ngực tôi, tôi hôn nó và nói mẹ yêu con, con của mẹ. Nhiều người nói đẻ thường rất đau, hơn cả đẻ mổ (tiêm thuốc tê có biết gì đau lúc đẻ đâu), nhưng tôi không định tranh cãi về đẻ thế nào thì đau hơn và không định thử xem sao nữa. Mục đích cuối cùng là có đứa con. Đã có. Bằng cách nào cũng được. Hello boy!

Trong sự sung sướng lâng lâng thoả mãn  (Ok, I did it!), thì những cơn đau buốt óc sau ca mổ, và những đợt cả nhà thi nhau nặn sữa non từ ti cho con vẫn còn gây kinh hãi đến tận bây giờ. He he he. Nhưng bài viết ngắn này không định nói về con tôi, mà nói về hành trình nuôi dạy con đã thay đổi cách nhìn của tôi về thế giới ra sao. Continue reading